THẾ HỆ PHÂN LÔ: 

NỖI Ô NHỤC NGÀN NĂM CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM


Nếu cha ông ta đã từng đổ máu xương để giữ từng tấc đất biên cương, thì con cháu ngày nay đang đổ mồ hôi... trên bàn nhậu để "thổi" giá từng mét vuông đất ruộng. Chào mừng bạn đến với kỷ nguyên mà "công nghệ lõi" của quốc gia không phải là vi mạch hay AI, mà là nghệ thuật chia năm xẻ bảy giang sơn để bán đất kiếm lời.

"Thế hệ phân lô" được định danh là một giai đoạn lịch sử mà tại đó, nguồn lực xã hội, sự chú ý của công chúng, và dòng vốn quốc gia bị hút quá mức vào việc chia nhỏ đất đai để đầu cơ kiếm lời, thay vì kiến tạo giá trị thặng dư thông qua sản xuất công nghiệp hay công nghệ. Sự chuyển dịch này đang tạo ra những va chạm gay gắt với hệ giá trị truyền thống của cha ông – những người coi đất là máu xương và tư liệu sản xuất – đồng thời kiến tạo nên những rào cản hiện sinh không thể vượt qua cho thế hệ tương lai.

1. Giấc Mơ "Rồng Hóa Hổ" Hay Là "Hổ Hóa... Cò"?

Sự trỗi dậy của hiện tượng phân lô bán nền không phải là ngẫu nhiên, mà là hệ quả của cơ cấu dòng tiền và tín dụng trong nền kinh tế đang phát triển. Để hiểu tại sao xã hội lại gán cho nó cái mác "ô nhục", ta phải nhìn vào sự mất cân đối nghiêm trọng mà nó gây ra cho các ngành sản xuất cốt lõi.

Chúng ta thường nói về khát vọng công nghiệp hóa, hiện đại hóa, nhưng hãy nhìn vào thực tế trần trụi: Dòng máu tài chính của cả nền kinh tế đang chảy về đâu? Không phải vào các nhà máy cơ khí, không phải vào các phòng lab công nghệ, mà đang bị hút sạch vào "lỗ đen" bất động sản.

Trong các mô hình kinh tế lành mạnh, lợi nhuận từ sản xuất công nghiệp sẽ được tái đầu tư vào R&D (nghiên cứu phát triển) để nâng cao năng suất. Tuy nhiên, tại Việt Nam, một xu hướng ngược lại đang diễn ra: doanh nghiệp sản xuất lấy lợi nhuận (hoặc vay vốn sản xuất) để "đánh quả" bất động sản.   

Thực trạng này được thúc đẩy bởi sự chênh lệch biên lợi nhuận quá lớn. Một doanh nghiệp sản xuất gia công may mặc hay cơ khí chính xác phải chật vật với biên lợi nhuận ròng từ 5-10%, chịu rủi ro tỷ giá, đơn hàng và nhân sự. Trong khi đó, một thương vụ phân lô bán nền thành công có thể mang lại lợi nhuận 100%, thậm chí 300% chỉ trong thời gian ngắn. Sự "dễ dàng" của việc kiếm tiền từ đất đã làm thui chột động lực đổi mới sáng tạo.

Dữ liệu khảo sát cho thấy 87% những người đã sở hữu trên ba bất động sản vẫn có ý định mua tiếp. Điều này xác nhận rằng đất đai không còn là nơi để ở (nhu cầu thực) mà đã trở thành công cụ tích sản tài chính (financial asset). Khi toàn bộ giới tinh hoa và tầng lớp trung lưu dồn toàn bộ nguồn lực trí tuệ và tài chính vào việc "lướt sóng" đất đai, quốc gia sẽ đối mặt với nguy cơ giải thể công nghiệp hóa (de-industrialization) trước khi kịp hoàn thành nó.   

2. Sự "Bội Ước" Với Tiền Nhân: Từ Giữ Đất Đến Xẻ Thịt

Lịch sử hào hùng ngàn năm của dân tộc được viết bằng triết lý "Tấc đất tấc vàng". Trong tâm thức người Việt cổ truyền, "vàng" ở đây là ẩn dụ cho sự quý giá của sự sống, của sinh kế và của chủ quyền. Nhưng hỡi ôi, cha ông ta nói câu đó để răn dạy con cháu quý trọng sự sống, quý trọng chủ quyền, chứ không phải để con cháu xẻ núi, lấp hồ, đốn cây, phân lô bán nền tràn lan như nấm mọc sau mưa.

Quá trình mở cõi về phương Nam của dân tộc Việt là một hành trình đầy gian khổ, đòi hỏi đức tính cần cù, dũng cảm và sáng tạo. Các thế hệ cha ông đã phải "mang gươm đi mở cõi", đối mặt với thú dữ, thiên tai, bệnh tật để biến những vùng đất hoang vu thành những làng mạc trù phú.   

Giá trị của đất trong giai đoạn này được đo bằng Hàm lượng Lao động (Labor Content). Đất chỉ có giá trị khi có bàn tay con người chăm bón, vun xới, dẫn thủy nhập điền. Triết lý này hoàn toàn trái ngược với tư duy của "thế hệ phân lô": giá trị đất tăng lên nhờ quy hoạch, nhờ tin đồn, nhờ thổi giá mà không cần bất kỳ sự lao động cải tạo nào.   

Hiện tượng "phân lô từ đồng bằng lên miền núi" , san ủi đồi núi, lấp hồ ao, chặt rừng cây trái phép tại các tỉnh Tây Nguyên hay miền núi phía Bắc là sự đảo ngược của quá trình khai hoang. Nếu cha ông khai hoang để tạo ra sự sống, thì thế hệ phân lô đang tàn phá môi trường sống để tạo ra lợi nhuận tài chính, để lại những hệ lụy sinh thái (sạt lở, lũ lụt) cho con cháu.

3. "Tuyệt Tự" Vì... Giá Nhà: Bản Án Chung Thân Cho Gen Z, Gen Alpha

Tội ác lớn nhất của "thế hệ phân lô" không phải là làm méo mó nền kinh tế, mà là triệt tiêu tương lai của giống nòi. Hãy nhìn vào thế hệ trẻ (Gen Z, Gen Alpha) – những người được gọi là tương lai đất nước – họ đang sống thế nào?

Họ đang sống trong tuyệt vọng. Với mức giá chung cư trung bình 5,3 tỷ đồng vào năm 2025, một người trẻ 9x cần 25,8 năm nhịn ăn nhịn mặc hoàn toàn mới mua nổi một chỗ chui ra chui vào. Giá nhà tăng phi mã 70% trong 5 năm, trong khi lương thì tăng theo tốc độ rùa bò.

Hệ quả là gì? Một cuộc "đình công sinh sản" quy mô lớn. Tỷ suất sinh của Việt Nam năm 2024 đã tụt xuống đáy lịch sử 1,91 con/phụ nữ, riêng TP.HCM đang ở mức báo động đỏ. Giá nhà cao đã trở thành liều thuốc tránh thai hiệu quả nhất mọi thời đại. Giới trẻ chọn "nằm thẳng" (lying flat), không kết hôn, không sinh con, hoặc bỏ phố về quê, thậm chí tìm đường ra nước ngoài (chảy máu chất xám) vì không còn nhìn thấy cơ hội an cư trên chính quê hương mình.

"Thế hệ phân lô" đã thành công trong việc làm giàu cho bản thân, nhưng cái giá phải trả là biến đất nước thành một trại dưỡng lão khổng lồ trong 20 năm tới, nơi mà những tòa nhà chọc trời sẽ phải đứng trơ trọi vì không có người trẻ để ở.

4. Thành Phố "Hồn Trương Ba, Da Hàng Thịt"

Cơn say địa tô không chỉ giết chết giấc mơ an cư mà còn bóp nghẹt nhịp thở kinh doanh. Những con phố sầm uất nhất Hà Nội và TP.HCM giờ đây nhan nhản biển "Cho thuê cửa hàng". Tại sao ư? Vì lòng tham vô đáy của chủ đất.

Đến cả "ông lớn" Starbucks cũng phải ngậm ngùi đóng cửa quán cà phê biểu tượng tại Hàn Thuyên (TP.HCM) vì không chịu nổi giá thuê mặt bằng. Khi chi phí thuê nhà ăn mòn hết lợi nhuận, thì nền kinh tế dịch vụ chỉ còn là cái xác không hồn. Chúng ta đang xây dựng những thành phố đắt đỏ đến mức chính những người tạo ra sự sầm uất cho nó cũng bị đuổi đi.

Lời Kết: Bản Án Cho Một Thế Hệ Lạc Lối

Nhìn lại toàn bộ bức tranh từ kinh tế, lịch sử đến nhân khẩu học, có thể khẳng định rằng sự phẫn nộ dành cho "thế hệ phân lô" là hoàn toàn có cơ sở khoa học và đạo đức.

· Về Kinh tế: Nó biến nền kinh tế quốc gia thành một sòng bạc khổng lồ, nơi nguồn vốn bị chôn vùi vào đất chết thay vì nuôi dưỡng sự sống sản xuất.

·  Về Lịch sử: Nó là sự phản bội lại di sản "tấc đất tấc vàng" (chủ quyền và sinh kế) của cha ông, biến đất đai thành công cụ tước đoạt.

·  Về Tương lai: Nó đang thực hiện một tội ác vô hình đối với thế hệ trẻ, tước đi quyền an cư và quyền sinh sản của họ, đẩy dân tộc vào nguy cơ suy vong nhân khẩu học.

Luật Đất đai 2024 đã bắt đầu siết chặt, cấm phân lô bán nền tại 105 thành phố. Luật Thuế bất động sản dự kiến thông qua năm 2025 đang treo lơ lửng như thanh gươm Damocles. Nhưng liệu có quá muộn?

Nếu không sớm gột rửa tư duy "làm giàu từ đất" và nắn dòng tiền trở lại với sản xuất, chúng ta sẽ không chỉ đối mặt với bong bóng kinh tế, mà còn là sự sụp đổ về nhân khẩu học và đứt gãy về văn hóa. Đừng để lịch sử phán xét thế hệ chúng ta là “những kẻ đã bán rẻ tương lai của con cháu mình” (tư bản phân lô) chỉ để đổi lấy những con số ảo trên sổ đỏ trong những cơn sốt đất điên cuồng.

"Thế hệ phân lô" - xin hãy dừng lại, trước khi nỗi ô nhục này trở thành bản án tử hình cho sự phát triển bền vững của dân tộc Việt Nam.